NHỮNG BÀI MỚI ĐĂNG


 Pháp sư Pháp Trí 

Quý vị muốn download băng giảng MP3 của ngài Pháp sư Pháp Trí, xin quý vị nhấn chuột vào "Bên phải" các links, rồi chọn "Save Target As."

 

 38 Pháp Hạnh Phúc - 01 A

38 Pháp Hạnh Phúc - 01 B

38 Pháp Hạnh Phúc - 02 A

38 Pháp Hạnh Phúc - 02 B

38 Pháp Hạnh Phúc - 03 A

38 Pháp Hạnh Phúc - 03 B

38 Pháp Hạnh Phúc - 04 A

38 Pháp Hạnh Phúc - 04 B

             >> Download thêm băng giảng MP3 của ngài Pháp Trí

<><><><><><><><><><><><><><><><><><><><>

 

Ngài Kim Triệu 

Quí vị muốn download băng giảng mp3 của ngài Kim Triệu, xin nhấn chuột vào BÊN PHẢI của các link dưới đây, rồi chọn " Save Target As."

 

         >> Download băng giảng mp3 của ngài Kim Triệu

<><><><><><><><><><><><><><><><><><><><>


PHIM PHẬT GIÁO

Người gởi: Karuna (Cô Mai)Thực hiện: Dharma10

 

  THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 01

 THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 02

  THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 03

  THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 04

  THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 05

  THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 06

  THEO DẤU CHÂN PHẬT - PHẦN: 07

  PHIM LỤC TỔ HUỆ NĂNG  

Thư Viện

  Thiền học:

 
 



 

 

 

 

 

 

 

 

 

KINH PHÁP CÚ

 

Dầu nói trăm câu kệ
Nhưng không gì lợi ích
Tốt hơn một câu Pháp,
Nghe xong, được tịnh lạc.

               <>

Dầu tại bãi chiến trường
Thắng ngàn ngàn quân địch,
Tự thắng mình tốt hơn,
Thật chiến thắng tối thượng.

                <>

Tự thắng , tốt đẹp hơn,
Hơn chiến thắng người khác.
Người khéo điều phục mình,
Thường sống tự chế ngự.

 

 

NĂM ĐIỀU QUÁN TƯỞNG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thế Tôn lời dạy tỏ tường
Năm điều quán tưởng phải thường xét ra
Ta đây phải có sự già
Thế nào tránh thoát lúc qua canh tàn.

Ta đây bệnh tật phải mang
Thế nào tránh thoát đặng an mạnh lành

Ta đây sự chết sẳn dành
Thế nào tránh thoát tử sanh đến kỳ.

Ta đây phải chịu phân ly
Nhân vật quí mến ta đi biệt mà

Ta đi với nghiệp của ta
Dầu cho tốt xấu tạo ra tự mình.

Theo ta như bóng theo hình
Ta thọ quả báo phân mình kết thành .

Niềm Vui Chánh Pháp       *KINH DUYÊN SINH*

Soaïn giaû: Ñaëng Huy Hoaøng

            KHAI BÚT

Không làThi Sĩ, không là Văn Sĩ, không là Đạo Sĩ, và cũng không là Tu sĩ, mà chỉ là một Nghệ Sĩ chân chánh, một Phật tử với đầy lòng yêu thương Đấng Từ Phụ, Đấng Cha lành, con đã rơi lệ vì cảm nhận được một sự hy sinh vô bờ bến của Ngài, lòng Từ Bi vô lượng vô biên của Ngài đối với tất cả chúng sanh, Ngài không quảng ngại bao gian khổ, bao truân chuyên không ngoài mục đích cứu độ chúng sanh thoát khỏi sông mê bể khổ. Con xin dập đầu đãnh lễ tri ân Ngài vạn vạn lần, không có Ngài con sẽ mãi đắm chìm trong vũng lầy nhơ nhuốt.

Nhờ vào giáo pháp thậm thâm vi diệu của Ngài đã soi sáng cho con biết đâu là bờ mê, đâu là bến giác, con xin toàn thân cúi rạp đãnh lễ giáo pháp của Ngài.

Nhờ vào Chư Thánh Tăng, Phàm tăng đệ tử của Ngài đã từ bi chỉ đường dẩn lối cho con biết đâu là đường ngay nẻo chánh, con xin cuối đầu đãnh lễ Chư Thánh Tăng và Phàm Tăng đó.

Nhớ lại lời vàng của Đấng Từ Phụ thuyết rằng:“ Ai thấy được lý duyên khởi, người đó thấy pháp, ai thấy được pháp, người đó thấy được lý duyên khởi” Đầy lòng hoan hỷ với câu pháp trên, con, với trí tuệ và sự hiểu biết nông cạn mạo muội biên soạn quyển sách nói về Lý Duyên Khởi nầy ước mong trong khi viết sẽ phát sanh được trí tuệ thấy được lý duyên khởi nầy và cũng mong rằng sau khi hoàn tất xong, những ai hữu duyên đọc được, trí tuệ phát sanh đến với quý vị , phần phước nầy xin nguyện chảy vào cho tất cả chúng sanh trong tam giới muôn loài mãi đầy tràn  không dứt.

 Là một cư sĩ với đầy bận bịu trong cuộc sống, do vậy nếu có gì sơ thất cúi xin các bậc cao nhân niệm tình hỷ xả cho.

 

* Download sách KINH DUYÊN SINH

 

Niềm Vui Chánh Pháp     *TRUYỆN ĐỨC PHẬT THÍCH CA*

    Của: Jonathan Landaw
    Dịch giả: Tỳ kheo Chân Tính

14. Vượt thành tìm chân lý

Tất Ðạt Ða rời khỏi phòng vua cha và trở về cung điện của mình. Chàng đi ngang qua những căn phòng trang hoàng lộng lẫy, những hành lang tráng lệ, những dòng suối lấp lánh rồi về đến phòng của mình. Chàng đi giữa những nhạc công tài ba và những nàng hầu xinh đẹp đang biểu diễn, nhưng những thú vui này không còn thu hút thái tử. Lúc này chàng chỉ có một ý nghĩ trong đầu là rời khỏi cung điện đi tìm chân lý.

Ðêm đó, sau bữa ăn tối, các nhạc công, vũ nữ và lính canh đều mệt mỏi say ngủ. Ngay cả Da Du Ðà La cùng người con trai La Hầu La cũng say sưa trong giấc nồng. Thái tử nhìn vợ con và nghĩ: Ta muốn ôm đứa con trai vào lòng một lần cuối trước khi rời khỏi cung điện, nhưng e rằng sẽ đánh thức Da Du Ðà La và sẽ rất khó cho việc ra đi của ta. Thôi ta phải rời khỏi nơi đây gấp và thật im lặng trước khi mọi người thức giấc.

Thái tử bước nhẹ nhàng cẩn thận qua những người đang nằm ngủ, đi đến cửa sổ và trèo ra bên ngoài. Chàng đi tới chỗ Xa Nặc, người giữ ngựa đang nằm ngủ và khẽ đánh thức anh ta dậy: “Hãy sửa soạn ngựa cho ta nhanh đi Xa Nặc. Ta muốn đi ngay đêm nay”.

Xa Nặc rất ngạc nhiên không biết thái tử đi đâu vào lúc giữa đêm như thế này, nhưng không dám hỏi. Xa Nặc liền sửa soạn con ngựa Kiền Trắc và dắt nó đến chỗ thái tử. Tất Ðạt Ða vuốt ve con ngựa và thì thầm với nó: “Kiền Trắc, người bạn thân yêu của ta, chúng ta phải rất yên lặng. Ta không muốn đánh thức những người canh gác. Ðêm nay là một đêm rất đặc biệt”.

Thái tử và Xa Nặc rời khỏi cung điện. Họ lặng yên phóng ngựa đi trong đêm tối. Ðến ranh giới của thành phố, thái tử nhìn lại và phát nguyện: “Nếu ta không chinh phục được tất cả khổ đau, ta sẽ không trở lại thành phố Ca Tỳ La Vệ xinh đẹp này”.

Họ cưỡi ngựa suốt đêm. Khi mặt trời vừa mọc, họ đã tới cánh rừng yên tĩnh, nơi có rất nhiều đạo sĩ ẩn tu. Thái tử rất sung sướng và nghĩ: “Bây giờ cuộc tìm đạo của ta bắt đầu”. Rồi chàng quay qua Xa Nặc nói: “Xa Nặc, ta rất cám ơn sự giúp đỡ của bạn. Ta đã tới nơi mà ta mong muốn. Bây giờ là lúc bạn và con ngựa trở về cung điện được rồi”.

Xa Nặc không thể tin là thái tử sẽ không trở về cung điện với mình. Anh ta đứng lưỡng lự nơi đó, nước mắt bắt đầu chảy ra hai khóe mắt. Thái tử hiểu được nỗi buồn của Xa Nặc và an ủi anh ta: “Xa Nặc yêu quý của ta, đừng khóc nữa. Trước sau gì chúng ta cũng phải chia tay nhau. Hãy cầm những báu vật này mà ta đang đeo, ta không cần đến chúng nữa. Hãy trở lại hoàng cung và nói với cha ta rằng, ta ra đi không phải vì buồn giận, cũng không phải là ta không yêu thương gia đình. Thực ra vì ta thương yêu họ rất nhiều nên ta mới phải từ bỏ họ để ra đi như vầy. Nếu ta khám phá ra được con đường chấm dứt tất cả khổ đau, ta sẽ trở lại giúp họ. Nếu ta thất bại thì chẳng khác gì ta từ biệt luôn. Sớm hay muộn gì cái chết cũng sẽ đến với chúng ta bằng mọi cách. Hãy để ta bắt đầu cuộc hành trình tìm chân lý”.

Sau đó, chàng rút gươm ra và cắt mớ tóc dài của mình, một biểu hiện của hoàng gia, trao cho Xa Nặc cùng với các đồ trang sức quý báu, bảo đem về cho Da Du Ðà La.

Xa Nặc thấy không còn cách nào chuyển đổi được ý chí của thái tử, anh thắng ngựa chầm chậm từ giã thái tử. Nhiều lần anh và con ngựa ngoái nhìn lại phía sau, bùi ngùi rơi lệ chia tay. Cuối cùng, thì họ cũng đã về tới Ca Tỳ La Vệ. Xa Nặc đã buồn rầu kể lại với mọi người là thái tử Tất Ðạt Ða đã từ bỏ cuộc sống hoàng gia mãi mãi..

 

Khi Tất Ðạt Ða đứng một mình trong cánh rừng bắt đầu cuộc tìm đạo vĩ đại, chàng nghĩ: “Kể từ hôm nay ta không còn là thái tử nữa. Vì thế ta không thể trang phục như người thế tục ...”. Sau đó, chàng gặp một người thợ săn nghèo và nói với ông ta rằng: “Thưa ông, tôi không cần những đồ tơ lụa quý giá này. Nếu tôi sống trong rừng, tôi sẽ mặc những thứ vải thô giống như ông. Vậy chúng ta hãy trao đổi lẫn nhau”. Người thợ săn rất ngạc nhiên và rất vui sướng được trao đổi những y phục đắt tiền như thế và nhanh chóng chấp nhận lời đề nghị của Tất Ðạt Ða.

Bây giờ chàng đã hoàn toàn ăn mặc như người đạo sĩ bần hàn thật sự. Tất Ðạt Ða bắt đầu tìm thầy chỉ dạy cho chàng con đường chấm dứt mọi khổ đau.

Chàng đi vào rừng sâu và thưa hỏi tất cả các đạo sĩ mà chàng gặp. Nơi chàng đi qua đều được mọi người tiếp đón kính trọng. Cho dù bây giờ chàng mặc đồ rách rưới và chỉ ăn chút ít thức ăn xin được, nhưng tướng mạo của chàng trông vẫn rất đẹp trai và nổi bật. Khi những người ở trong rừng thấy chàng đến, họ đều nói với nhau: “Trông ông ta rất đặc biệt. Trên gương mặt ông biểu hiện nghị lực kiên cường. Nếu ông ta đi tìm chân lý, chắc chắn sẽ đạt được ý nguyện”.

Tất Ðạt Ða tìm học với một vài vị thầy, nhưng chàng không hài lòng với những gì họ chỉ dạy. Chàng nghĩ: Những thứ họ dạy đều có ích, nhưng không đưa đến an lạc tuyệt đối. Sau cùng, chàng nghe có một vài đạo sĩ rất thông thái hiện đang sống ở vương quốc Ma Kiệt Ðà (Magadha) nơi mà vua Tần Bà Sa La (Bimbisara) cai trị. Vì thế chàng quyết định đi đến đó để tìm họ.

Một hôm, chàng đang đi bộ ngang qua thành Vương Xá (Rajagriha), thủ đô của Ma Kiệt Ðà, chàng đến gần cổng của cung điện. Một trong những vị quan của nhà vua nhìn thấy chàng và vội về báo tin cho vua biết.

Ông ta nói một cách vui mừng: “Tâu bệ hạ, hạ thần vừa nhìn thấy một người đàn ông rất tuyệt vời trong thành phố. Ông ta mặc đồ rách rưới và xin thức ăn từ nhà này đến nhà khác, nhưng hạ thần tin chắc ông ta là một người đặc biệt. Gương mặt ông ta đầy nghị lực và dáng đi rất oai nghiêm. Dường như có một thứ ánh sáng kỳ diệu tỏa ra từ thân thể ông ta”.

Vua nghe xong rất vui mừng và cho mời Tất Ðạt Ða vào cung điện. Họ nói chuyện với nhau một lúc và vua rất khâm phục trí thông minh, tính khiêm tốn và lòng tử tế của chàng. Vua nói: “Tôi chưa gặp một người nào mà tôi cảm thấy mến mộ tin yêu như Ngài. Xin Ngài ở lại Vương Xá và giúp tôi cai trị vương quốc này”.

Tất Ðạt Ða trả lời một cách lịch sự: “Tâu bệ hạ, tôi đã có cơ hội để cai trị một vương quốc rồi, nhưng tôi đã từ bỏ. Tôi không quan tâm đến sự giàu sang và quyền lực, chỉ muốn tìm chân lý. Xin cám ơn ân huệ của ngài, tôi đến đây chỉ để tìm thầy học đạo”.

Khi ấy vua cúi chào người đàn ông rách rưới và nói: “Xin chúc may mắn trên con đường tìm đạo của Ngài. Nếu sau này Ngài tìm ra chân lý, xin hãy trở lại chỉ dạy cho tôi. Nhưng nếu Ngài thất bại tôi vẫn sẵn sàng đón nhận Ngài về vương quốc của tôi”.

Tất Ðạt Ða cám ơn lòng tốt của vua và rời khỏi cung điện tiếp tục con đường tầm sư học đạo của mình. 

 
>>Xem tiếp

 

Pháp Âm

 PHIM PHẬT GIÁO 

 

 

 


Counter

1 1 11

 

**All efforts in to making this website are dedicated to Vo Thi Thuy Lan & all beings.